CON HẬN (PHẦN 2)

Con Hận

Hai hôm rồi chú Tuấn mới lại ngang qua con đường đó, cô gái nhỏ vẫn lúi cúi ngay khúc sông,cố gắng tìm kiếm cái gì đó. Như cũ, chú Tuấn dựng cái xe đạp gần đó mới đi lại hỏi:

— Mày lại làm gì đó con?

Ánh sáng duy nhất chính là cái đèn pin nhỏ chú Tuấn gắn trên xe, hôm nay trăng không sáng nữa rồi. Nó lại đứng lên, tóc tai loà xoà, bộ đồ cũng rách nát, nó nói:

— Kéo lên đi… chú kéo lên đi…

Chú Tuấn phải nín thở, lại nhìn xuống khúc sông đó, nơi này giống như cái cống vậy, rác thải đổ xuống thúi quắc à. Chú cũng sợ nó thật, nhìn nó chú lắc đầu:

— Mày cũng cố chấp quá chứ, sao ban ngày không nhờ người kéo lên đi. Mà mày con gái cũng bê bối quá chứ, đầu tóc gì chải cho gọn vào. Đâu để coi cái gì rồi tao kéo lên.

Chú Tuấn mới lại nhìn xuống lần nữa, định bụng lấy cái đèn pin lại cho thấy đường. Bỗng nhiên đứa bé đó đẩy chú rớt xuống cái ùm, chú thề chứ nước sông vừa lạnh vừa thúi, chú ngoi lên chửi nó:

— Sao đẩy tao? Mất dạy mày…

Nó vẫn đứng đó lặng lẽ chỉ tay:

— Kéo lên… kéo lên đi…

Chú Tuấn đang còn không biết phải kéo cái gì nữa, xung quanh toàn rác, bỗng nhiên có gì đó móc vào tay chú. Nó có vẻ nặng, chú mới nắm lấy rồi kéo lên, vật vã một lúc chú mới leo lên được trên bờ. Khi lên đến bờ, chú cáu nhặng lên mắng nó:

— Đó, vừa lòng mày chưa? Mai bánh mì tao ế, tao mang qua nhà mày bắt thường à.

— Lên rồi… lên được rồi… hết lạnh rồi… mở ra đi… chú mở ra đi…

Chú Tuấn sợ nó luôn, đằng nào cũng lôi được cái đồ nó cần lên rồi. Không biết  trong này chứa gì mà cái mùi nó thum thủm. Chú lại chật vật một lúc mới mở được cái bao tải vải đó ra. Vừa mở ra chú  giật mình hét lên:

— Trời ơi… x.á.c c.h.ết…

Bỗng nhiên chú Tuấn giật mình, đôi mắt mở to, cái chú thấy đầu tiên chính là cái mặt mình đang ở ngay cái mông của vợ chú. Chú lật đật ngồi dậy, cô Lan thấy động nên mới hỏi chú:

— Sao vậy anh?

Chú Tuấn lắp bắp:

— Không có gì, em ngủ đi.

Cô Lan lại ngủ, còn chú Tuấn cũng nằm lại, bắt đầu thao thức về giấc mơ của mình. Thì ra tất cả chỉ là chú nằm mơ, chứ hai hôm rồi bệnh chú có đi bán gì đâu. Nhưng không hiểu sao lại mơ đến khúc sông vắng đó chứ? Còn mơ thấy cả… x.á.c c.h.ế.t nữa, hay chú hay đi đêm nên cũng bị ám ảnh?

Đến sáng hôm sau, chú Tuấn mới đạp xe ra chỗ cũ, xung quanh là cỏ mọc um tùm. Những bụi cỏ lau cao hơn đầu người nằm từng mảng rộng lớn, đoạn đường vắng rồi rác rến đủ thứ nữa. Chú mới dựng xe xuống và đi lại cái khúc chú gặp con nhỏ đó. Nhìn qua chỗ cái bờ kè vài giây chú  luống cuống quay xe đạp đi tuốt. Chú sợ vã hết mồ hôi, cái ổ bánh mì chú đưa cho cô gái nhỏ mấy hôm trước nó còn nằm y trên bờ kè. Cái bao ni lông chú bọc bánh mì cũng y vậy, lần này… chú gặp ma thật rồi, đúng là đi đêm lắm cũng có ngày gặp ma mà.

Cả ngày hôm đó, chú không làm được gì nên hồn, cô Lan thấy chú cứ thất thần nên cô gạ hỏi:

— Chứ làm cái gì mà thất thần vậy anh?

Chú Tuấn bắt đầu kể lại mọi chuyện cho vợ nghe, cô Lan xưa nay thì tín ngưỡng lắm, cô tin có ma có phật mà. Còn chú  thì lại không đâu, trên đời này phật còn không thấy thì thấy gì ma. Nghe xong cô Lan mới lên tiếng:

— Hay ai ch.ết oan họ nhờ anh thì sao?

— Anh có gặp họ bao giờ đâu mà họ nhờ. 

— Nhưng nói như vậy là họ gặp anh mấy lần rồi còn gì.

— Không phải đâu, chắc từ nay anh không đi đoạn đường đó nữa đâu. Thôi ăn cơm đi.

— Dạ.

Gia đình chú Tuấn cùng nhau ăn cơm, nhà chú cũng nghèo lắm, chỉ là chú là đàn ông nên cũng sửa chữa ngôi nhà trông có vẻ ‘’ngon lành’’ hơn nhà bà Năm mà thôi. Hai vợ chồng cũng lo làm, để có số tiền xây cái nhà đàng hoàng cho con cái ở. Nhưng làm ra được mấy đồng rồi con đau con ốm, con học, hết con thì tới ba mẹ 2 bên. Nên nói chung căn nhà mơ ước của vợ chồng chú chắc còn lâu lắm mới thành. 

Hôm nay chú Tuấn lại đi bán và không qua đoạn đường đó thật. Thậm chí chú còn mang theo cả tỏi, cẩn thận hơn còn ăn cả tỏi nữa. Lỡ có gặp ma thì chỉ cần mở miệng mùi tỏi sẽ bay ra ngay lập tức,trừ tà ma quá sức hiệu quả.

Cứ nghĩ không cần qua đó nữa sẽ ổn, mà công nhận ổn thật, chú cũng không có mơ thấy nó nữa. 

Sáng hôm đó trước khi đi làm, cô Lan mới làu bàu:

— Không biết hôm qua ai đổ nước ngay cửa sổ nhà mình nè, nó sình sình thúi quắc à.

— Nhà mình xưa giờ có làm chuyện gì có lỗi với ai đâu, chắc chó nó đái bậy đó mà.

— Đái gì mà nó dính lên ngay chỗ cửa sổ nè. Nhìn cứ như nước cống vậy anh.

Nói rồi chú chỉ cười rồi đạp xe đi mất. Chiều tối đó chú  mới mang cơm qua cho bà Năm ăn, mà qua đến nhà vẫn chưa thấy bà Năm về, mắt bà ấy loè nhoè lắm sao mà thấy đường về. Bình thường bà cũng đi nhặt ve chai quanh đây thôi, chú Tuấn mới đạp xe vòng vòng mấy chỗ bà Năm hay lượm mà không có thấy. Xót ruột, chú  mới chạy lại về nhà bà Năm xem sao, về đến đó thấy bà Năm ngồi thất thần nơi cửa. Hàng xóm cũng có mấy người bu lại chỗ bà, không biết chuyện gì xảy ra nên qua đó hỏi:

— Có chuyện gì vậy?

Người hàng xóm mới lên tiếng:

— Bã lẫn lẫn rồi bã nhớ con Hận nên ăn nói bậy bạ đó mà.

Nhưng người khác lại có ý khác:

— Nhiều khi là con Hận thật thì sao, nó linh thiêng về báo cho bã.

— Nếu báo thì báo lâu rồi, chứ nay mấy tháng rồi mà báo cái gì nữa.

Nói rồi họ cũng tản nhau ra, chú Tuấn lại bên an ủi:

— Thôi bà đừng khóc nữa, rồi ít hôm nữa con Hận nó về.

Bà Năm già đưa tay lau nước mắt, kể lể:

— Nó c.h.ết rồi… người nó ướt sũng… hôm qua nó về nó kêu tôi kéo nó lên… Mà tôi biết nó ở đâu đâu, sớm giờ tôi đi quanh mấy chỗ sông chỗ ao mà có thấy nó đâu….

Bà Năm lại khóc thảm thương, còn chú Tuấn lại cảm thấy lạnh hết cả người. Có khi nào…, nghĩ đến đó mà sóng lưng chú lạnh buốt, da gà da vịt nổi lên tám lớp. Nhưng chú cũng chưa vội nói điều đó ra, lỡ không phải lại khiến bà Năm càng thất vọng lại tội hơn nữa. Chú dỗ dành, an ủi rồi lấy cái cà men ra đút từng muỗng cơm cho bà Năm ăn. Vừa đút vừa trấn an:

— Thôi bà Năm cứ ăn miếng cơm đã nghe, ăn có sức chứ con Hận nó về thấy bà Năm bệnh nó buồn đó.

Từng muỗng cơm qua miệng, tuy rất ngon nhưng bà Năm nuốt không nổi, dù cố nhai nhưng nước mắt nước mũi chảy ra không ngừng.

Tối đó đi bán xong, chú Tuấn mới nói với vợ về việc mà bà Năm đã nói. Cô Lan đưa ra ý kiến:

— Hay mình báo công an đi anh. Cứ để công an họ vào cuộc tìm kiếm.

— Em nói thì dễ lắm, muốn báo công an thì em phải có cái gì đó làm chứng cứ. Công an người ta bận bao nhiêu việc chứ có phải, không lẽ nói tôi mơ nên các anh cứ ra đó vớt x.á.c hả?

— Nhưng lỡ là con Hận thì sao? Để nó dưới sông tội lắm.

— Thôi để mai tính, đi ngủ đi em.

— Dạ.

Đêm đó cả hai vợ chồng chú Tuấn cứ thao thức nghĩ đến những sự trùng hợp.

Đăng nhận xét

Mới hơn Cũ hơn