Cứ nghĩ đến con Hận, nghĩ đến bà Năm trong lòng chú Tuấn cứ không yên, nhưng lại chẳng biết giúp bằng cách nào nữa. Đang miên man suy nghĩ, trời nổi sấm lớn.
Đì…đoàng…
Cơn mưa dông đêm ùa đến bất chợt như muốn nuốt chửng cả không gian tĩnh lặng. Ban đầu, chỉ là những tiếng gió rít qua kẽ lá, lùa vào từng con hẻm nhỏ, khiến những mái tôn cũ trên các căn nhà run lên bần bật. Bầu trời đen kịt, nặng nề, thấp đến mức như chỉ cần với tay lên là có thể chạm tới. Những đám mây vần vũ, đè nén, rồi bỗng một tia chớp xé toạc bầu trời, chiếu sáng cả một khoảnh khắc, khiến những bóng nhà xiêu vẹo hiện lên như những hình thù ma quái. Tiếng sấm rền vang, làm rung chuyển cả không gian, như thể có gì đó khổng lồ đang lăn qua bầu trời. Rồi mưa bắt đầu rơi, từng hạt to nặng nề đập xuống mặt đất, xuống mái tôn, tạo ra những âm thanh vang dội không ngớt. Tiếng mưa lộp độp, xối xả như thể bầu trời muốn trút hết cơn giận dữ của nó. Mái tôn cũ kêu lên không ngừng, từng cơn gió mạnh đập vào, khiến tấm bạt che ngoài cửa nhà bay phấp phới, không thể nào cản nổi cơn cuồng phong.
Nước mưa chảy thành dòng, len lỏi vào từng góc nhà, từng hẻm nhỏ, kéo theo đất bùn loang lổ. Trong ánh đèn dầu leo lét bên trong căn nhà, người dân xóm chồ chỉ biết đóng kín cửa, co ro ngồi nghe cơn bão cuốn qua, với hy vọng mái nhà sẽ không bị tốc, và bức tường xiêu vẹo sẽ không đổ sụp dưới sức nặng của gió mưa.
Mưa gió to quá, cô Lan cũng không thể ngủ được, tiếng nước mưa nhỏ vào chỗ lủng trên tôn, nhỏ bong bong xuống cái thau nghe rõ to. Cô nói:
— Mưa to quá, không biết nhà bà Năm có sao không? Mưa thế này chắc ướt hết quá.
Chú Tuấn trấn an vợ:
— Anh có dặn chị Phước rồi, có gì thì dẫn bà Năm qua nhà anh chị trú đỡ. Mà cũng do bà ấy không, mấy tháng trước anh nói về nhà mình mà cứ không chịu. Sợ con Hận về không thấy bà Năm lại đi tìm. Mà có chị Phước đó thì cũng yên tâm, ngó chớ ở đó ai ai họ cũng tốt.
— Vậy em cũng đỡ lo rồi.
Cô Lan lại cuốn cái mền lên che kín cả cổ mà ngủ, còn chú Tuấn cứ thao thức lúc lâu mới vào giấc được. Ngó chứ tiếng mưa ru ngủ thì ngon như mẹ ru vậy đó.
Cạch…cạch…
Cánh cửa gỗ cũ kỹ kêu cọt kẹt mỗi khi gió mưa tạt vào, từng mảng gỗ mốc đen sờn cũ như sắp gãy. Giờ đang chầm chậm mở ra. Mưa rơi rào rạt, thấm qua những khe hở nhỏ li ti của cánh cửa, để lại những dòng nước chảy dài trên sàn nhà. Bóng ‘’ai đó’’ hiện lên mờ ảo ngoài khung cửa sổ, giữa màn mưa tăm tối, hình dáng loang lổ như thể đang hòa tan vào bóng đêm. Gương mặt của ‘’ai đó’’ lộ ra dưới ánh chớp le lói, nhợt nhạt, căng cứng như bị bào mòn bởi thời gian và nước. Đôi mắt trắng dã không tròng, sâu hoắm, trống rỗng nhìn thẳng vào không gian bên trong. Nhìn thẳng vào chỗ vợ chồng chú Tuấn đang ngủ. Từ khóe miệng nhợt nhạt, nước mưa hòa cùng những dòng bùn nhão nhoẹt rỉ ra, từng giọt như máu đông đặc. Mái tóc ướt sũng, bết lại thành từng mảng, chảy dài như bết dính lại. Tiếng gọi vang lên đều đặn, không lớn, nhưng nặng nề, hoà lẫn với tiếng mưa, hoà lẫn cả vào tiếng bùn. Ai oán, thê thảm:
— Vớt… con… lên…vớt…con…lên…chú…Tuấn… ơi…con…lạnh…lắm…
Tiếng nói mờ mịt, nghẹn ngào, đầy oan khuất vọng lên từ lòng sông lạnh lẽo, khiến căn nhà, vốn dĩ đã mục nát, càng thêm u ám và chết chóc. Gió lùa qua những kẽ hở của cửa gỗ, mang theo mùi ẩm mốc hòa lẫn với mùi x.á.c c.h.ế.t đang phân hủy, khiến không khí trong nhà đặc quánh lại, như bị bóp nghẹt bởi sự hiện diện vô hình ấy. Cảm nhận được có điều khác lạ, cảm nhận được tiếng ai gọi, chú Tuấn nhanh chóng mở mắt. Âm thanh đó vẫn cứ vang vọng bên tai, ánh sáng của tiếng sét vừa loá lên khiến chú thấy ‘’ ai đó’’ đang đứng ngoài cửa sổ phòng chú. Tiếng gọi khiến chú rợn cả tóc gáy, nổi cả da gà, chú lắp bắp:
— Ai…ai đó?
Âm thanh đó lại vang lên:
— Vớt…vớt…con lên…con…lạnh…quá…chú…ơi…
— Hận…là mày phải không Hận? Mày ở đâu? Mày đang ở đâu?
— Vớt…con…lên…
— Mày ở đâu? Hận…Hận ơi…
Tiếng sét vẫn đánh sáng khung cảnh ngoài trời, nhưng dường như cái bóng ‘’ ai đó’’ ở cửa đã biết mất. Chú Tuấn hoảng hồn gọi lớn, gọi trong vô vọng.
Tiếng nói của cô Lan vang lên, còn lay lay chú nhiều cái nữa:
— Anh… tỉnh dậy anh… anh ơi…
Tiếng vợ gọi khiến chú bừng tỉnh, gương mặt vẫn vẹn nguyên sự hốt hoảng, mồ hôi lấm tấm tứa ra trên trán. Đôi mắt nhìn vợ, sau đó liền nhìn qua nơi cửa sổ phòng chú. Chú ngồi bật dậy nhanh như cái lò xo, thái độ kỳ lạ lại khiến vợ chú thêm lo lắng:
— Có chuyện gì vậy anh? Nói em nghe coi…
Chú Tuấn nuốt nước bọt, cứ cảm thấy có gì đó nghèn nghẹn nơi cổ họng, dù không muốn nhưng chú vẫn leo ra khỏi mùng, trèo xuống giường. Đôi chân run run lại bật sáng cái đèn dầu lên rồi cầm nó đi lại phía cửa sổ đang mở toang. Rõ ràng trước khi đi ngủ chú đã đóng cửa, sợ gió giật chú cũng đã kiếm cây gỗ chèn cửa. Vậy mà giờ cửa sổ bị mở tung, nước mưa xối cả vào trong phòng, và cây gỗ gãy nằm chỏng chơ trên đất. Quá sợ hãi chú mới quay lại bàn đặt cái đèn dầu lên bàn rồi nhanh chóng đóng cửa sổ đó lại. Trước khi đóng còn phát hiện một mớ bùn đất sền sệt nằm trong khe cửa, mưa to lắm cũng không thể mang bùn đất lên tận đây. Xong việc chú nhanh chóng quay lại giường, lấy cái mền cuốn tròn toàn thân, đôi mắt vẫn dáo dác ngó quanh. Cô Lan càng lo lắng hơn với thái độ kỳ lạ đó:
— Nói em nghe đi anh… sao em thấy anh lạ lạ vậy?
Chú mới kể hết mọi chuyện cho vợ nghe, cô Lan lên tiếng:
— Vậy là con Hận nó c.h.ế.t oan rồi, mai mà tạnh mưa anh với em ra đó kéo nó lên.
— Hay báo công an.
— Anh nói báo công an không có chứng cứ họ không tin mà.
— Nhưng chúng ta kéo lên lỡ công an nghi ngờ chúng ta thì sao?
— Chúng ta có làm gì đâu mà sợ. Con Hận nó tin anh, nên nó nhờ anh, sáng mai chúng ta xin nghỉ kéo nó lên. Quyết định vậy đi, đi ngủ.
Cô Lan nói quá có lý, chú cũng không thể không nghe theo được. Chú cứ hi vọng sau đêm nay, ngày mai trời sẽ sáng.
[…]
Buổi sáng sau đêm mưa dông ở xóm nghèo những năm hiện ra đầy ảm đạm. Những tia nắng yếu ớt chiếu len lỏi qua từng ngóc ngách những ngôi nhà nhỏ ở đây. Chiếu lên những tán cây, những con đường lầy lội bùn đất. Mọi thứ đều thấm đẫm hơi ẩm, từ quần áo phơi ướt nhẹp đến sân nhà ngập nước. Trẻ con lội bùn chơi đùa, trong khi người lớn lặng lẽ kiểm tra xung quanh nhà. Nhà chú Tuấn cũng vậy, cũng phải kiểm tra xung quanh xem có hư hại gì không. Cho đến khi ánh mắt dừng lại bên ngoài cửa sổ phòng ngủ của chú, chú vội vàng chạy vào trong không nói năng gì kéo vợ ra ngoài. Sau đó chỉ vào chỗ đất sát cửa sổ:
— Em nhìn kìa, dấu chân…
Dù là ban ngày nhưng toàn thân cô Lan vẫn cảm thấy lạnh toát, cứ như vừa có dòng điện chạy dọc sóng lưng. Cô níu tay chú quay vào trong dặn dò:
— Anh chở em đưa mấy đứa nhỏ đi học xong, ghé ra chợ mua thêm ít hương với đồ cúng. Anh coi soạn thêm đồ để lỡ xuống đó có cái mà làm, em vô dọn đồ ăn sáng.
— Ừ, em vào đi, anh quét cái nước ngoài này xong anh vào.
— Dạ.
