TRỘM MỘ (PHẦN 1)

 

trộm mộ

Tầm 1 giờ sáng - cái giờ của ma quỷ, nơi ranh giới của 2 thế giới trở nên mong manh nhất. Trong màn đêm dày đặc, ánh trăng lưỡi liềm yếu ớt không đủ sáng để xua tan bóng đen, mà chỉ khiến mọi thứ trở nên mờ ảo. Những ngôi nhà tranh lưa thưa nằm xa xa nhau, những mái rạ cũ kỹ như những bóng ma cúi mình trong đêm. Màn đêm lạnh lẽo khiến không khí như đông đặc lại đến mức khiến người ta cảm nhận được những hơi thở của linh hồn ẩn khuất gần đâu đó.
Trên con đường đất quanh co, vắng lặng, chỉ có tiếng gió rít qua những hàng tre, kẽo kẹt như tiếng cười khàn đục. Mặt đất phủ sương ẩm ướt, đôi khi phản chiếu thứ ánh sáng xanh lờ mờ từ những con đom đóm bay qua. Xa xa, những cây cổ thụ sừng sững đang đứng đó, tán lá rậm rạp tạo thành những hình thù kỳ dị dưới ánh trăng. Ẩn mình trong những tán cây là những tiếng cú đêm kêu lên bất chợt, vang vọng, kèm theo với tiếng côn trùng rả rích. Những âm thanh hỗn độn đó cắt ngang sự tĩnh lặng, khiến không gian ngưng đọng giây lát.
Tú, Nam, Nhân khẽ nép mình dưới những gốc cây to ấy mà quan sát phía trên đồi kia. Tú lên tiếng:
— Thấy không? Không có ai canh gác đâu, mau đi thôi.
Nam nuốt nước miếng qua cần cổ, mỗi khi có cơn gió lạnh thổi qua khiến anh không thể không rùng mình. Cảm nhận như có bàn tay lạnh lẽo của ‘’ ai đó’’ chạm vào sau gáy. Anh cứ phải quay tới quay lui mà quan sát, anh lắp bắp:
— Anh Tú, anh hết ngày rồi hay sao chọn ngày này vậy? Anh biết tháng này tháng gì không?
Nhân chen ngang:
— Không quan trọng là tháng gì, mà quan trọng anh biết hôm nay là ngày gì không? 
Tú nhíu mày:
— Thì 16 âm lịch, cũng qua rằm tháng 7 rồi mà tụi bay lo gì. Hôm nay có trăng mờ mới dễ làm việc chứ. Sao, muốn rút thì rút còn kịp đó.
Hai anh em Nam và Nhân lưỡng lự vài giây mới nói tiếp:
— Không rút, bọn em theo anh.
— Vậy còn không đi lấy đồ nghề đi.
Bọn họ chia nhau ra các bãi cỏ lau mọc cao ở đó mà lấy cuốc, lấy xẻng đã được giấu sẵn từ trước. Kế hoạch đào trộm mộ cô út Tịch này cũng đã được lên kế hoạch từ khi cô út mới c.h.ế.t đến nay rồi. Cô út Tịch là con gái cưng của ông hội đồng Liêm, ông ấy được mệnh danh giàu nhất nhì cái xứ này. Nghe đâu cô út Tịch t.r.e.o c.ổ t.ự t.ử, mà cô út còn trẻ lắm,mới 18 tuổi à. Nhà cô vừa giàu có, cô vừa đẹp lại vừa thông minh nữa, không hiểu sao lại t.r.e.o c.ổ như vậy. So với cái đám bần nông cơm lo 3 bữa, rồi lo cày trả tiền lúa, tiền nợ, tiền thuê đất nữa, ta nói biết bao nhiêu áp lực mà có dám c.h.ế.t đâu. Trong khi cái gì cô cũng có mà cô lại dại quá.
Lấy được dụng cụ xong, cả 3 người bọn họ mới mon men đi lên đồi, vừa đi vừa canh chừng đám lính canh. Còn phải cúi người thiệt thấp, lỡ ai nhìn thấy cũng mệt. Khi cả 3 đã đứng trước mặt ngôi mộ cô độc trên đồi. Nam ý kiến:
— Mình có khấn gì không anh Tú? Em có mang theo hương nữa?
— Ngu quá mày, đi ăn trộm còn khấn để người ta biết người trộm mộ họ là ai hả? Thôi mau đào nhanh lên.
Cả 3 người bọn họ bắt đầu công việc, Tú cũng là người cắm nhác cuốc đầu tiên vào giữa ngôi mộ này.
Đì… đùng….
Khi mũi cuốc nằm lưng chừng giữa đất mộ, trên trời không hiểu sao nổi lên tiếng sét đì đùng khá to và sáng rực. Mũi sét cắm thẳng xuống mảnh đất trống dưới đồi. Cả 3 người sợ hãi nằm sụp xuống, chứ lỡ bị sét đánh thì chỉ có mà c.h.ế.t thôi. Nam nằm ôm cứng đầu, hai chân co lại, anh lắp bắp sợ hãi:
— Anh Tú ơi… chúng ta đừng đào nữa, trời phạt kìa, tiếng sét cảnh báo đó…
Tú cũng sợ, nhưng đã đến nước này rồi mà còn về sao được. Anh cáu:
— Đứa nào sợ thì đi về…
Nhân trấn an anh trai mình:
— Giờ mà về là kiểu gì sau đó cũng c.h.ế.t thôi anh Nam, tiền thuê đất năm rồi nó lại lên thêm mấy chục đồng. Mà đến thời điểm này hạn quá, sao có lúa mà trả cho ông hội đồng  hả anh? Thôi liều đi anh…
— Nhưng… nhưng liệu có vàng bạc gì dưới đó không? Hay đào lên công cốc?
Tú lại trấn an:
— Thì tao đã nói rồi còn gì, ông Tám héo gần nhà tao đã nhìn thấy mà. Lúc liệm x.á.c cô út Tịch, ông hội đồng Liêm đã cho 1 viên ngọc gì đó vào miệng cô út. Còn bỏ cả mấy hủ đựng vàng bạc vào nữa đó, đám người liệm x.á.c của ông Tám ai cũng thấy.
— Trời, giàu dữ. Nhưng nếu việc này ai cũng biết thì họ cũng đào sao anh Tú?
— Tuỳ, ai có can đảm thì đào thôi, mà mộ này chưa ai đào đâu nên tụi mình phải nhanh tay nẫng tay trên mới được. Thôi làm đi, hỏi nhiều quá.
Cả 3 người lại tiếp tục công việc, đừng nói họ liều chứ họ sợ lắm, lần đầu tiên trong cuộc đời đi làm cái việc bất nhân này. Nhưng nếu không làm thì không có con đường nào khác để thoát, cái đói cái nghèo nó cứ cuốn lấy họ. Tuy sợ ma, nhưng họ sợ gia đình đói khổ hơn, sợ những trận đòn thừa sống thiếu chết khi không trả đủ lúa. Sợ nhìn thấy người thân không có cái ăn mà lăn ra c.h.ế.t trước mặt họ nữa.
Tiếng cuốc xẻng va vào đất đá tạo nên những âm thanh khô khốc,đất đá đào lên thì được đổ qua bên cạnh. Bọn họ vừa đào thật nhanh còn phải đưa mắt nhìn xung quanh quan sát nữa. Thứ ánh sáng duy nhất chính là ánh trăng mờ ảo treo trên bầu trời đêm u tịch. Đào 1 lúc lâu cũng đụng trúng nắp quan tài, Nhân mừng rỡ lên tiếng đủ vừa 3 người nghe:
— Trúng rồi… trúng nắp quan tài rồi.
Tú giục:
— Mau đào tiếp thôi.
Những lớp đất đá nhỏ bao xung quanh nắp quan tài cũng được bọn họ xới hết đi. Hiện hữu trước mặt họ lúc này là nắp quan tài vuông vứt, lạnh lẽo. Nam lại lắp bắp:
— Ai… ai mở nắp đi. Chứ tôi không mở đâu.
Bộp…
Không cần phải trả lời, Tú mới đưa xẻng cạy nắp quan tài, khi chiếc nắp bung ra, tất cả đều hồi hộp nhìn theo. Tú cũng đưa tay kéo nắp quan tài lên, để lộ thi hài bên trong. Tiếng ‘’ cót…két’’của gỗ vang lên rõ mồn một nghe mà lạnh cả người. Điều đầu tiên họ cảm nhận được chính là mùi hôi thối từ x.á.c đang phân huỷ. Nó hôi đến nỗi dù ai cũng trùm khăn rằn ri kín cả đầu cả mặt nhưng cũng không chịu nổi. Cả bọn mới chạy qua 1 bên mà nôn ói dữ dội, Nhân phun 1 bãi nước bọt mà phàn nàn:
— TRời má… nó thối chịu không nỗi, thối muốn long cả óc ra được…
Tú cau có:
— Quấn thêm khăn vào mũi đi, ráng làm cho nhanh rồi còn về.
Cả 3 người họ tiến lại gần bên quan tài, rồi cùng đưa mắt nhìn vào. Bên trong quan tài, những lớp vải liệm đã chuyển màu, nó trộn lẫn giữa mùi x.á.c phân huỷ và mùi ẩm mốc nữa. Cái mùi được ví như hơi thở của sự c.h.ế.t chóc đang toả ra.Tú và Nhân vừa lo lắng, vừa hồi hộp lại vừa nhanh chóng cầm lấy 2 cái hủ đặt dưới chân của cái x.á.c ra ngoài. Tú mới nghiêng hủ đổ cái thứ trong đó ra đất xem là gì, mới đổ sơ sơ mà những đồng bạc rơi ra rồi. Tú mừng rỡ reo lên:
— Là vàng bạc… là vàng bạc…
Nhân thấy vậy cũng đổ cái hủ của mình ra xem sao, khi cái hủ được nghiêng thì trong đó rơi ra vòng tay, trang sức. Nhân cũng vui vẻ reo lên:
— Là trang sức và bạc lẻ…
Thấy hai người họ ai cũng thu được chiến lợi phẩm, riêng mình không có gì, Nam cũng nhanh chóng dằn lấy cái hủ mà x.á.c c.h.ế.t ôm trong tay. Khi cái hủ được lấy ra, Nam cũng cảm nhận được nơi tay mình có gì đó ran rát, có lẻ trúng gì nên bị thương. Nhưng không sao, dù sao anh cũng có chiến lợi phẩm như mọi người, khi kiểm tra hủ anh thất vọng lên tiếng:
— Sao cái hủ này lại bị bịt kín miệng vậy, nó được đúc kín lại.
Tú mới nói:
— Chắc nó quý giá nên mới bịt kín vậy đó, cứ mang về rồi tìm cách giải quyết.
Bọn họ cho các chiến lợi phẩm vào túi vải đeo trên vai rồi mới lục soạn trong quan tài xem còn gì nữa không. Cảm giác căng thẳng hồi hộp lúc đầu đã giảm bớt, thấy không còn gì để lấy nên anh Tú định đóng nắp quan tài. Nhân mới hỏi:
— Còn cái viên ngọc trong miệng cô út Tịch thì sao anh?
— Đứa nào có can đảm đứa đó lấy, chứ tao thì tao chịu ròi đó.
Nam và Nhân đưa mắt nhìn nhau thôi chứ không ai có gan đào. Xong việc họ lại đậy nắp rồi lấp đắp đất lên lại, tất nhiên ngôi mộ sẽ không còn nguyên vẹn như ban đầu nữa rồi.
Cất lại dụng cụ vào vị trí cũ, cả 3 người mới cùng nhau rời đi 1 cách nhanh chóng và thận trọng. Khi xa dần ngôi mộ, sự sợ hãi vẫn còn len lỏi trong tâm trí mỗi người. Làn sương mờ ảo của cái giờ này khiến tầm nhìn bọn họ cũng hạn chế bớt, ánh trăng còn mờ hơn cả lúc nãy nữa. Vừa đi vừa nhìn xung quanh, họ cảm thấy như có ánh mắt vô hình nào đó đang dõi theo họ từ bóng tối. Tiếng gió rít nhẹ không khác gì tiếng rên rỉ ai oán, uất hận từ phía ngôi mộ vọng lại, bám theo họ. Họ sợ đến nỗi thở dốc, tay run rẩy cố gắng giữ cứng thành quả của mình. Lâu lâu cứ phải đưa tay lau mồ hôi lấm tấm trên trán. Nam kéo tay Nhân thì thầm:
— Em… em có nghe thấy tiếng gì không?
— Tiếng gì kệ đi anh, ráng chút nữa là về đến chòi vịt rồi.
Nam lại im lặng đi tiếp, từ lúc rời khỏi ngôi mộ, anh luôn cảm nhận thấy tiếng bước chân của ‘’ ai đó’’ theo sau mình. Chỉ cần chân anh dừng thì bước chân của ‘’ai đó’’ cũng dừng, lúc nãy anh còn nghe rõ tiếng bước chân đó đạp lên cả nhánh cây khô kia mà.
Sau khi băng qua những con đường đất, băng qua những cánh đồng họ cũng về đến chòi canh vịt. Như đã hẹn với nhau, bọn họ quấn mấy cái hũ lại trong mấy lớp vải rồi vùi sâu xuống đám bùn dưới chòi canh vịt. Chỉ lấy ra ít tiền lẻ để sử dụng còn lại thì tìm cách xử lý để cho hợp lý hơn. Xong việc ai về nhà nấy.
Tác giả: NTTM

إرسال تعليق

أحدث أقدم