CẦU CƠ ĐẤT QUỶ (PHẦN 1)

 

cầu cơ đất quỷ

Tài cầm cái đèn pin đứng ngay 1 góc ngã 4 đợi, trời đã tối, xung quanh vắng tanh, cây cối mọc um tùm, ếch nhái, côn trùng kêu rang. Anh sinh ra ở cái nơi khỉ ho cò gáy này, mấy cảnh xung quanh không có khiến anh sợ. Mặc dù có tiếng động gì từ lùm cây, bụi cỏ là anh lia ánh đèn pin đến đó kiểm tra liền. Tay vừa đập muỗi, vừa càm ràm:

— Mấy cái ông cố nội này, hẹn giờ này mà còn chưa thấy ai tới nữa. Muỗi cắn riết còn bộ x.ư.ơ.n.g khô.

Từ đằng xa, Tài đã thấy ánh sáng mờ mờ, đã vậy còn lắc qua lắc lại. Lúc đầu tưởng ánh lửa ma trơi, nó khiến tim anh đập liên hồi. Cũng may cái tiếng ‘’cót két’’ phát ra từ xích xe đạp cũ, nên anh biết đó là người. Chiếc xe đạp rà rà lại gần anh và dừng lại, trên xe là 1 người đàn ông da ngăm, mặt hóp, những nét khắc khổ hiện lên rõ khuôn mặt. Tài nhìn người đàn ông đó có chút khó chịu:

— Trời ơi, chú Đông, sao giờ mới tới. Con đứng đây muỗi nó h.ú.t con khô máu rồi đó.

— Thì tao đợi vợ tao nó đi đánh bài đã chớ. Rồi 2 thằng kia đâu?

— Trễ y chang chú luôn đó.

Tài vừa dứt lời, tiếng xe máy chaly đã chạy bạch bạch từ xa tới,ánh đèn xe mờ ảo không đủ sáng rọi đến đây. Vừa dừng lại chỗ Tài, người lái xe là chú Keo cười xuề xoà:

— Cái xe này tao đạp hoài nó không nổ, nên tới trễ chút. Sao đi luôn chưa?

Anh Hậu ngồi sau xe chaly thắc mắc hỏi:

— Sao sớm không đi, trưa không đi mà đi cái giờ âm binh cút lộn này vậy Tài?

Tài nhíu mày, miệng tía lia, tỏ vẻ mình là người thông thạo:

— Giờ linh đó, phải giờ linh thì mới linh được mấy cha ơi.

Chú Đông lo lắng:

— Được không Tài, sao tao thấy lo lo.

— Giờ ông nào lo thì ông đó đi về, không liều sao ăn nhiều được. Phải thử 1 lần cho biết, người ta làm được thì mình làm được. Đi thôi.

Cả đám bắt đầu kéo nhau đi, đường vắng, trời tối, bọn họ phải băng qua một rừng cây lớn. Họ vừa đi, vừa tâm sự với nhau cho đỡ buồn. Đi 1 lúc cũng đến nơi, ở đây là 1 bãi đất trống, cỏ mọc um tùm. Nhiều nắm mộ xen kẽ nhau và đa phần không có bia mộ. Bọn họ chọn lấy 1 điểm giữa khu đất và bắt đầu bày biện. Tài để tấm ván gỗ cũ kỹ xuống đất bên cạnh cái đèn bão củachú Đông. Trên tấm ván đó còn được vẽ các số bằng sơn trắng từ 0 đến 9. Tài vuốt ve tấm ván, lên tiếng tự hào:

— Tôi lựa tấm ván hòm đẹp nhất rồi đó, về còn phải cưa lại cho ngay ngắn nữa mà.

Anh Hậu cầm cái đèn pin lia ánh sáng đi xung quanh, bây giờ chắc cũng gần 11 giờ đêm rồi. Rõ ràng mùa hè mà sao anh thấy nó lạnh như mùa đông vậy. Xung quanh đây sao thấy ớn ớn quá chừng, anh Hậu lia ánh đèn pin vào tấm ván thắc mắc:

— Rồi mày có rửa cái tấm ván đó không? Chứ nó ám tử khí của người c.h.ế.t đó. Cái đó lấy ra từ nắp quan tài người c.h.ế.t mà.

— Rửa rồi thì còn gì mà linh nữa ông anh.

Chú Keo bày ra đó, nải chuối xanh, chai rượu gạo, thêm 3 quả trứng luộc. Chú Đông nhìn cảnh tượng này, miệng cứ cười tủm tỉm:

— Lần này mà xin được số nghe, tao đánh luôn 4 ngàn. Giàu luôn, tao đổi đời.

Chú Keo lên tiếng:

— Mạnh dạng dữ nghe, 10 ngàn là có thể mua được đủ thứ rồi đó. Ông chơi lớn quá.

— Chứ sao, cơ hội mà. Phải nắm bắt chớ. Ông đánh bao nhiêu?

— Chắc… chắc 2 ngàn thôi. Lỡ… lỡ không trúng, còn tiền lo cho mấy đứa nhỏ ăn học.

— Phải trúng chớ. Đây là đất linh mà, khu đất của người c.h.ế.t. Xưa c.h.ế.t trận, họ toàn hốt x.á.c đem qua đây chôn tập thể mà.

Anh Hậu nghe vậy, liền lo lắng:

— Ghê vậy hả chú Đông?

— Ghê lắm, ông già tao kể lại. Địch nó dội quả bom xuống là t.h.ị.t n.g.ư.ờ.i nó văng lên tung toé. Rồi m.á.u t.h.ị.t, x.ư.ơ.n.g xẩu nó trộn lẫn với nhau rơi xuống đất. Lúc đó không biết ai là ai, những người còn sống lấy cái thau hốt vào rồi đem đổ xuống đây chôn tập thể.

Tự nhiên anh Hậu thấy cơn lạnh chạy dọc sống lưng, mấy lớp lông tơ thi nhau dựng lên. Anh lắp bắp:

— Cái… cái hố chôn tập thể đó ở đâu chú… để mình biết mình né ra.

Chú Đông đưa mắt nhìn xung quanh 1 lượt, chỉ toàn cỏ là cỏ. Chỉ có mấy nấm mộ được chăm sóc thì còn thấy được mộ. Chú lắc đầu:

— Chịu. Với tao cũng nghe ông già kể mà, sao tao biết được.

Tài sắp xếp mọi thứ xong, kêu mọi người tập trung lại:

— Giờ mà lên số gì là mai mọi người đánh lớn lên nghen. Con năn nỉ dữ lắm ông Bảy Cụt mới chỉ cho đó. Phải biết chớp thời cơ.

Bốn cái đầu túm tụm lại với nhau, xung quanh tiếng ếch nhái, côn trùng kêu rả rích. Lâu lâu tiếng chim lợn kêu vọng lại thấy ớn. Còn chưa kể ở đây có những ‘’ người lạ’’ đứng đâu đó nhìn họ nữa. Tuy họ chỉ là hàng xóm với nhau, cũng có mối quan hệ họ hàng với nhau. Và họ có 1 điểm chung là nghèo, vì cái nghèo nên ai ai cũng mong ước được có tiền, để lo cho gia đình, và để…đổi đời. Đáng lẽ họ cũng không dám liều vậy đâu, nhưng có người đã làm được và giàu có. Người ta làm được, chắc chắn bọn họ cũng sẽ làm được.

Đăng nhận xét

Mới hơn Cũ hơn